Phải dám từ bỏ

Trong bài Tin Mừng hôm nay, Chúa Giêsu kể chuyện về cách cư xử của hai người: người thứ nhất một hôm tình cờ đi ngang thửa ruộng, thấy một hũ vàng. Anh liền chôn giấu hũ vàng xuống đất, xong trở về nhà bán hết tài sản rồi trở lại mua thửa ruộng ấy. Người thứ hai là một nhà buôn. Một hôm ông tìm được một viên ngọc quý và trở về nhà bán hết tài sản để trở lại mua viên ngọc ấy. Hai người này có cách cư xử giống nhau: khi tìm gặp một điều quý giá thì bán hết tài sản để mua cho bằng được điều quý giá đó. Cách cư xử như thế rất là hợp lý, rất bình thường. Dường như bất cứ ai trong chúng ta, nếu gặp được một thứ quý giá thì cũng sẽ làm như vậy. Tuy nhiên, điều khiến chúng ta phải suy nghĩ là đối với việc đạo thì nhiều người đã không cư xử như thế. Nếu hỏi tất cả những người có đạo là “hạnh phúc Nước Trời” có quý hơn viên ngọc, có quý hơn thửa ruộng không, thì chắn chắn ai ai cũng sẽ trả lời là quý hơn vô cùng. Thế nhưng nhiều người đã không chịu bỏ những gì mình đang có để đánh đổi lấy thứ quý giá vô cùng ấy. Nếu như chúng ta đánh giá cách cư xử của hai người trong dụ ngôn là khôn ngoan đối với hạnh phúc Nước Trời, thì lẽ ra chúng ta cũng phải cư xử như họ, nghĩa là sẵn sàng từ bỏ cái ít quý giá để đổi lấy cái quý giá hơn. Nhiều người thời nay càng ngày càng mất dần ý thức từ bỏ, xa lạ với ý thức hy sinh.

– Một gia đình kia gặp thời làm ăn rất khá, mỗi ngày buôn bán thu lời mấy triệu đồng. Vì thế mà họ rất mê buôn bán, bán luôn cả vào ngày Chúa nhật, bán luôn từ sáng tới tối, bán đến nỗi không còn chút thời giờ để đến nhà thờ dự lễ, và cũng không còn chút thời giờ để đọc kinh cầu nguyện mỗi ngày. Trong dịp Tết, cha xứ đến thăm họ và cho họ một tờ lộc thánh đầu Xuân. Tình cờ trong tờ đó có câu: “Lời lãi cả thế gian mà mất linh hồn nào có ích gì” (Mt 16, 26). Nhân cơ hội đó, cha đã đề nghị với họ là bớt buôn bán một chút đi, dành thời giờ để đi lễ ngày Chúa nhật, bởi vì họ đang rất giàu rồi, bỏ bớt mỗi tuần một ngày Chúa nhật thôi thì cũng đâu thiệt thòi gì lắm. Họ thưa dạ, nhưng sau Tết lại vùi đầu vào buôn bán, vẫn không đi lễ Chúa nhật. Họ không dám từ bỏ, không dám hy sinh.

– Lần kia có một đứa con của gia đình nọ đến khóc với cha xứ, vì gia đình đang gặp cảnh khổ: cha của em ngày nào cũng uống rượu say rồi về nhà chửi vợ đánh con, đến nỗi người mẹ chán nản không giữ đạo nữa. Em nhờ vị linh mục khuyên nhủ ba của em. Ngài đến và nói chuyện với người cha say sưa đó. Cha phân tách cho ông biết tất cả những buồn khổ trong gia đình, tất cả những sự khô khan nguội lạnh trong gia đình đều từ một nguyên nhân duy nhất là tật rượu chè say sưa của ông. Cha khuyên ông vì lòng đạo, vì tình thương đối với người thân trong nhà, hãy bỏ rượu. Ông cũng chỉ ừ hử và vẫn tiếp tục say xỉn mỗi ngày, gia đình vẫn khổ, con cái vẫn tiếp tục nguội lạnh việc đạo.

– Lần khác cũng có một người cha gia đình đến hỏi ý kiến cha xứ về việc hôn nhân của con gái ông. Con gái ông quen thân với một thanh niên và định tiến tới hôn nhân. Nhưng thanh niên này không là người cùng tôn giáo, và cũng không cho con gái ông xúc tiến thủ tục xin chuẩn hôn phối khác đạo. Anh này là con một ông giàu có và còn nhiều hy vọng tiến thân trong tương lai. Lời khuyên của cha xứ là cần xem lại chứ đừng vội vã xúc tiến hôn nhân, bởi vì hôn nhân như thế là rối rắm. Nhưng sau đó người ta vẫn làm đám cưới, và từ ngày đó cô gái kia không còn tới nhà thờ nữa, mặc dù trước đây cô là một người sốt sắng ngoan đạo.

Những thí dụ trên cho chúng ta thấy là nhiều người ngày nay ít biết hy sinh. Phải chăng chúng ta coi những lợi lộc thế gian này trọng hơn hạnh phúc muôn đời? Hay phải chăng chúng ta coi trọng người thế gian hơn Chúa, thà làm Chúa buồn chứ không dám làm buồn lòng những người thế gian?

Khi đọc những mẩu chuyện trên, chắc nhiều người cũng thầm trách những người kia  không dám từ bỏ hy sinh. Nhưng trách người thì rất dễ. Rồi cũng tới nhiều lúc chính bản thân chúng ta cũng đứng trước chọn lựa khó khăn đòi chúng ta phải kiên quyết. Khi đó liệu chúng ta có dám từ bỏ những gì nghịch với Chúa để chọn Nước Trời không?

CGVDT

Nếu bạn thấy hay, hãy bấm nút share để bạn bè cùng đọc

Trả lời