Mùa chay xưng tội, một nét vui!

Mùa chay xưng tội, một nét vui!

Xuân đến xuân đi, mùa chay tới.

Ít người nghĩ đến niềm vui của việc sám hối khi xưng tội.

Nhiều người nghĩ rằng, câu hỏi “Cần xưng tội không?” thường dành cho những con chiên khô khan nguội lạnh.

Còn tôi, dù là thầy tu, tôi vẫn thường tự hỏi câu hỏi này; và khi ấy, tôi cảm thấy một chút vui.

TUYÊN XƯNG TRONG TÌNH YÊU.

Tên gọi “xưng tội” thường được nhiều người nhắc tới. Tuy nhiên, dễ quên một thực tế là: tôi chỉ nói “tội” của mình, chỉ nói điều “kín ẩn” của lòng mình, cho người mà tôi tin tưởng, cho người mà tôi yêu mến.

Em bé sẽ chẳng nói tội của bé cho cha mẹ, nếu em biết chắc cha mẹ sẽ ghét và đánh mình.

Trong sợ hãi, em buộc phải nói dối, cho dù lòng không muốn nói dối. Trong gia đình đầy tình yêu mến, sẽ không có chỗ cho sự dối trá, mà chỉ có chỗ cho lòng cảm thông tha thứ; có thể có đổ vỡ, nhưng chắc chắn có hàn gắn.

Có người quá nhấn mạnh vào nét “xưng thú tội lỗi” mà quên chưa nhớ tới nét “tuyên xưng tình yêu”.

Khi xưng tội, tôi không chỉ nhớ tới tội của mình, mà còn nhớ tới tình yêu mến Chúa dành cho tôi.
Tuyên xưng tình yêu, tuyên xưng lòng thương xót của Chúa thì quan trọng hơn.

Có lần kia, khi xưng tội với cha xứ nọ, tôi làm cha mất kiên nhẫn, cha đã mắng tôi. Trong thâm tâm, tôi vẫn vui vì biết rằng, chắc chắn Chúa tha thứ cho tôi. Thế là đủ! Xin cho con bắt đầu và lại bắt đầu. Amen.

Nếu bạn thấy hay, hãy bấm nút share để bạn bè cùng đọc

Trả lời