GỞI CON NGƯỜI TU SĨ ” ĐỪNG…PHẢI “

 

Con hãy nhớ mình là một tu sĩ

Mọi hành động suy nghĩ phải công minh

Đừng làm việc theo cảm xúc riêng mình

Đừng giơ tay đứng nhìn và chỉ nói

Điều không biết không rõ con phải hỏi

Phải tập luyện thay đổi thói quen xưa

Những tật hư cám dỗ phải ngăn ngừa

Điều không đúng phải dốc lòng chừa bỏ

Đừng nản lòng buông thả trước khốn khó

Phải bắt đầu từ điều nhỏ trước tiên

Đừng ganh đua ghen ghét nhau buồn phiền

Đừng hở tí là đồng tiền trước mặt

Nói lời gì, làm gì phải cân nhắc

Đừng theo ý của mình bắt buộc ai

Phải lắng nghe đón nhận dù bi hài

Phải chung sức miệt mài cùng vui tiến

Đồng hồ sống đến giờ đừng nhác biếng

Đến giờ nào thì chuyện nấy phải xong

Điều quan trọng đừng nghĩ đến vợ chồng

Phải hiểu rằng lòng mình dành cho Chúa

Đừng để bao thú vui trần vây bủa

Phải cứng cỏi vững mạnh giữa cuồng quay

Phải gắn kết với Chúa trong từng ngày

Sống hiệp thông hăng say đời phục vụ

Đời sống mình hãy làm cho phong phú

Thành mảnh đất cư ngụ của tình yêu

Phải kinh nguyện cảm tạ Chúa sáng chiều

Vui giúp đỡ đừng đặt điều xét đoán

Khi cho đi đừng lỗ lời tính toán

Phải vâng nghe bề trên trọn cuộc đời

Con phải sống theo tiếng đã gọi mời

Với tâm tình với lời đã khấn hứa

Còn nhiều điều mẹ muốn dặn con nữa

Nhưng phận người rất khó sửa phần con

Con hãy sống luôn bền đỗ vuông tròn

Và sắt son với đời tận hiến nhé!

Maria Trang Đài 02/03/2018

Hình minh họa:Dòng Con Đức Mẹ Phù Hộ Việt Nam

Nếu bạn thấy hay, hãy bấm nút share để bạn bè cùng đọc

Trả lời